Đà Lạt – Thành Phố Buồn: Một con người Đà Lạt làm du khách nhớ mãi

Chỉ gặp duy nhất một lần trong đời có khiến con người ta nhớ mãi?

Có thể, nếu bạn từng gặp người như chú, người sắp được nhắc tới sau.

Đà Lạt – Thành Phố Buồn: Một con người Đà Lạt làm du khách nhớ mãi

Chú là người Đà Lạt gốc. Chủ một quán bar rất lạ kì. Quán bar nằm một góc khuất đường Hai Bà Trưng, biển cũng bé bé khó nhìn. Dường như Để thể hiện ý không muốn phô trương của chú.

Ngày tôi gặp chú cũng tầm cuối năm ngoái, khoảng tầm này khi đi Đà Lạt. Sau hai hôm khám phá Đà Lạt đen đủi thế nào trúng đợt mưa bão nên cảm thấy khá thất vọng về chuyến đi. Khi mà đi tới đâu thì nơi đó mưa, không kịp chụp lấy nổi một vài tấm ảnh. Tấm nào chụp được thì kéo sáng hết cỡ cũng không cứu nổi không khí u ám của Đà Lạt khi mưa.

Đà Lạt Thành phố buồn

Đà Lạt Thành phố buồn

Đang chán nản vì mai là ngày về thì tối hôm đó chị bạn tự nhiên rủ đi bar. Mình thấy lạ vì bar người ta phải đi ở HCM hay Hà Nội chứ mấy ai đi lên Đà Lạt để đi bar đâu. Vây mới hỏi lại là chị có đi cái này khi nào chưa. Và câu trả lời chị là chưa lại càng làm tôi hoang mang sợ lãng phí nốt buổi tối đang định đi dạo ngắm phố phường Đà Lạt mang tính chất vớt vát tình hình chuyến đi chơi.

Ấy vậy tôi đã nhầm to. Mọi chuyện không phải lúc nào cũng như ta đã nghĩ.

Tìm được cái quán phải vòng đi lại 2 lần vì nó bé cùng với như đã nói là biển quán khuất. Chỉ có duy nhất chữ Bar ngoài cửa là to thì trời tối nhìn kĩ mới thấy được. Vừa bước vào quán thì đập vào tai là tiếng nhạc jazz vừa phải, là các bản nhạc âu mỹ cùng với đập vào mắt là chiếc bàn bi a. Đúng gu mình thích luôn tôi mới trách sao chị không nói nó thuộc dạng bar âu mỹ thưởng thức chứ không phải bar sàn nhạc trẻ. Chị mới kêu nay chị đi lần đầu mày.

Sau đó thì tôi có gọi một cốc Blue ocean, ngồi nhấm nháp không gian thú vị mà chú tạo này. Trong quán có một mình chú phục vụ tất thảy 10-15 người khách mà không cần người hỗ trợ. Vừa nói tiếng anh – tiếng việt hỏi những người mới vào đồ oder, vừa tư vấn cho họ nếu họ chưa biết uống gì. Người nào không uống được rượu thì có mocktail. Ai thích ngọt thì khuyên chọn thành phần có bailey. Ai phân vân không chọn được gì thì chú có một thức uống riêng mang tên quán rồi.

Cứ thế vừa pha chế, vừa hỏi han, vừa kể chuyện Đà Lạt xưa bằng cả hai thứ tiếng. Đoạn nào cần mô tả sương mù Đà Lạt ngày xưa thế nào chú lại pha một món mới mà tôi cũng quên tên rồi, chỉ biết trên mặt cốc là một lớp khói mờ ảo diệu y hệt sương mù. Chú kể muốn xem không khí Đà Lạt thật sự, quang cảnh vắng lặng người đi sau không thấy người đi trước thì phải đi khoảng thời gian nào may ra có được. Hay những chỗ thung lũng đặc biệt, những cánh đồi đầy hoa, những rừng thông lâu năm ở chỗ nào chú đều chỉ cho hết.

Đặc biệt hơn là những thăng trầm lịch sử của Đà Lạt, những bí mật về những công trình nổi tiếng như Chợ Đà Lạt, Dinh, thác Cam Ly vì sao ô nhiễm chú đều biết. Có thế nỏi chú là một cuốn từ điển sống về Đà Lạt. Tiếc là mải say sưa nuốt từng lời chú nói nên tôi không có quay 1 cái clip hay chụp bức hình nào cả. Cứ mê mẩn như thế hai chị em gần 1 giờ đêm mới về, vừa đặt chân lên bậc thềm nhà thì trời bắt đầu mưa như trút tiếp. Những giây phút cuối cùng của ngày, khép lại cánh cửa nhìn xuống thành phố có ánh đèn heo hắt vụt tắt cùng những lời chú nói vẫn vọng trong đầu tôi cảm tưởng chú đang chào mình vậy. Lúc ấy tôi tự hứa với lòng sẽ quay lại nơi đây và ngồi thật lâu tiếp tục nghe những câu chuyện chú kể đang dở.

Bẵng đi một năm mới trở lại du lịch Đà Lạt, việc đầu tiên tôi làm là hẹn chị bạn cùng tối nay mình đi ra chỗ chú nhé. Ấy vậy mà chị tặc lưỡi cái rồi thở dài: chị thông báo cho em một tin mà em với chị sẽ buồn tối nay, đó là chú mất rồi, cũng được tháng rưỡi. Đám của chú cả Đà Lạt người ta đi viếng, có người Hà Nội bay ra, người HCM bay vào, đông lắm. Có chị không biết với chú cháu còn nhiều dự định dang dở nên chị không muốn tới đó nữa.

Nghe hết câu tôi cảm giác mình mất đi một cái gì đó quý giá, một cái gì đó trong bàn tay mình vừa tan biến. Chỉ một lần gặp gỡ mà có thể khiến con người ta nhiều tiếc nuối. Tới mức Đi ngang qua quán nhỏ đó cửa vẫn mở mà ta không dám vào. Để cố níu giữ ý nghĩ rằng ai đó vẫn đang ở đấy hay nén nỗi buồn lại để không cố tình giữ chú với nhân thế này tôi cũng không dám chắc.

Bởi Sinh vô ý, tử bất kì.
Không đi thì tiếc vì không gặp, đi rồi thì tiếc vì không thể gặp nhau nhiều lần hơn. Chuyện vẫn thường tình như vậy, như quán của chú vẫn mở một ai đó khác làm tiếp nhưng ta không dám vào ngay. Hồn của quán không còn ở đó nữa.

Con người ta sẽ phải tự đi qua những nỗi đau để trân trọng những phút giây mình đã có. Với tôi chỉ là người qua đường ngày mai sẽ khác. Nhưng với người thân của chú không như vậy. Họ vẫn tiếp tục quán như kế thừa tinh thần của chú.

Nên ta hi vọng một ngày sớm thôi quán sẽ có lại linh hồn riêng của mình. Vì cái chết chỉ là sự bắt đầu một hành trình mới.

Thành Bobber

Đánh giá bài viết này

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (3 votes, average: 5,00 out of 5)
Loading...