Đà Lạt đêm thật buồn

Thêm một bài thơ hay tuyệt của tác giả Tuan Vo viết về Đà Lạt mộng mơ, Hoa Dalat Travel xin phép được chia sẻ.

Đà Lạt đêm thật buồn

Đêm thật buồn.nên đêm chưa muốn sáng
Trăn trở hoài.tôi chạnh nhớ quê xưa
Nhớ xứ lạnh.thưở tôi còn son trẻ
Tóc xỏa ngang vai.áo trắng tựa mây trời

Nhớ thưở ấy xứ sương mù thơ mộng lắm
Đứng trên cao..mây như phũ xuống vai mình
Màu sim tím. Trãi dài như nhung như lụa
Thông ngút ngàn.xa tít..tận chân mây

Có những lúc .lang thang trên đồi vắng
Cơn mưa phùn.làm ướt cả bờ vai
Đi chân trần.đất lấm lem đôi gót nhỏ
Dang đôi tay.như thấy cả thiên đường

Tiếng mưa đêm..chợt bàng hoàng tỉnh giấc
Soi lại gương.giờ tóc đã phai màu
Cách xa quê xưa.hơn nữa vòng trái đất
Những đêm mưa về.đừng hỏi có buồn không

Ở nơi đây.cũng thông ngàn lộng gió
Cũng mênh mông.giăng kín lắm mây trời
Sau tôi nghe.thông buồn ru điệu nhớ
Và mây trời.như phũ một màu tang

Lâu lắm rồi.chưa về thăm đà lạt
Không biết bây giờ.dốc cũ có còn không
Mimosa có còn ngập bên hồ
Đồi thông cũ.có còn khoe lá biếc

Không biết người xưa có còn qua lối cũ
Có buâng khuâng .hay lưu luyến lúc thu về
Có nhặt lá vàng.đem ép vào lưu bút
Rồi đêm về.ngơ ngẫn dệt thành thơ

Giờ xa lắm.xa nghìn trùng kỷ niệm
Người chân mây.người phiêu bạc cuối phương trời
Giờ mắt kém.tay run.chân không vững
Kỷ niệm chôn vùi.chỉ còn lại chút tàn tro

Ảnh đà lạt.1954

Ảnh đà lạt.1954

Đánh giá bài viết này

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (1 votes, average: 5,00 out of 5)
Loading...