Mê cô gái K’ho như điếu đổ, chàng trai Tây nhờ mẹ chắp mối tơ hồng

Thấy con trai vật vã vì mối tình đơn phương với một cô gái K’ho, bà mẹ đã quyết định sang Việt Nam. Josh cùng mẹ lên Đà Lạt, tìm ngay đến nơi có “nàng tiên” đánh cồng múa hát. Nhìn thấy Rolan, mẹ Josh chấm ngay. Không cần rào truớc đón sau, bà đi thẳng đến truớc mặt Rolan, ngỏ lòi: ‘Tôi rất thích cô, tôi muốn nhận cô làm con”…

Mê cô gái K’ho như điếu đổ, chàng trai Tây nhờ mẹ chắp mối tơ hồng

Trai Tây Mê Cô Gái K'ho

Mối Tình Nữa Trái Đất

Mối tình xuyên biên gii

Chàng hướng dẫn viên du lịch như bị mất hồn. Anh ngơ ngẩn, đắm say ngắm người con gái đang “cháy” hết mình cho tiết mục biểu diễn cồng chiêng. Sau chuyến công tác trở về, Josh mắc bệnh… tương tư. Đã 30 mùa xuân, nhưng đây là lần đầu tiên, Josh nhớ da diết hình bóng một người con gái. Gặm nhấm nỗi nhớ, Josh vùi đầu vào những chuyến xuyên Việt. Một ngày cuối năm 2010, Josh từ Sài Gòn bắt chuyến xe cuối cùng trong đêm để về Đà Lạt. Hôm ấy, Rolan có buổi biểu diễn cồng chiêng giao lưu với các bạn sinh viên từ Sài Gòn lên. Josh say đắm quan sát, anh lặng lẽ ngắm từ đầu đến cuối mọi cử chỉ, thái độ của Rolan. Nụ cười Rolan chưa bao giờ tắt trên làn môi căng mọng, nước da bánh mật đặc quánh hương vị cao nguyên. Josh tiến thật gần Rolan, lấy hết can đảm để nói một câu: “Em vẫn còn nhớ tôi chứ?”. Thoáng ngỡ ngàng nhưng Rolan đã nhận ra, chàng trai Tây từng đứng hàng giờ xem cô biểu diễn nhạc cụ dân tộc Tây Nguyên cách đây một năm.

Nhưng, cho đến thời điểm hiện tại, Rolan chưa có bất cứ ấn tượng gì với chàng hướng dẫn viên người Mỹ này. 22 tuổi, mang nét đẹp rực rỡ, hoang sơ của núi rừng, Rolan được rất nhiều trai bản “trồng cây si”. Nhưng cô luôn dè chừng, giữ một khoảng cách nhất định. Những ám ảnh của quá khứ, của mối tình đầu với một tên Sở Khanh đã khiến cô trở nên sợ hãi với đàn ông. Với một “gã” Tây cao lớn, xa lạ, lại ở tận nước Mỹ xa tít mù khơi, Rolan càng không bao giờ nghĩ đến chuyện yêu.

Còn Josh, lần này anh quyết định sẽ nói tất cả nỗi nhớ, tình yêu thầm kín của mình với Rolan.Tuy nhiên, Rolan đã hững hờ bỏ đi. Josh buồn bả trở về, lòng anh tan nát. Để cuốn nỗi buồn đi, Josh lao vào kinh doanh, mở công ty du lịch. Để giữ lòng tự trọng của một kẻ bị từ chối, Josh đã không tìm gặp Rolan. Vài tháng một lần, Josh nhắn tin hỏi thảm Rolan và cô cũng lạnh lùng trả lời theo dạng “yes, no”. Tưởng như mối tình đơn phương này sẽ nhanh chóng bay theo mây gió khi Josh nhận ra Rolan không hề quan tâm đến anh. Josh tâm sự với mẹ anh rất nhiều về cô gái trên  đồi Mộng Mơ. Thấy con trai bị mê hoặc bởi cô gái K’ho, bà mẹ quyết định sang Việt Nam. Josh cùng mẹ lên Đà Lạt, tìm ngay đến nơi có “nàng tiên” đánh cồng múa hát. Nhìn thấy Rolan, mẹ Josh chấm ngay. Không cần rào trước đón sau, bà đi thẳng đến trước mật Rolan, ngỏ lời: “Tôi rất thích cô, tôi muốn nhận cô làm con”. Với vốn tiếng Anh khá nên khi nghe người phụ nữ này đề nghị bất ngờ, cô gái K’ho ngượng chín mặt. Tay cô luống cuống không đánh nổi chiêng.

Sau khi về nước, bà không thôi trăn trở khi nhìn con trai mỗi ngày vật vã với mối tình đơn phương. Những tin nhắn từ bên kia bán cầu khiến Rolan cảm thấy vui vui, ấm áp. Bà cho Rolan biết, con trai bà đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng anh vốn nhút nhát nên không biết cách bày tỏ như người ta. Bà cũng nói rằng mình không ngờ, ở nơi rẻo cao mây mờ sương phủ lại có người con gái đẹp đến như vậy. Cái đẹp hoàn toàn tinh khôi, trong trẻo, ngay cả khi cô không đánh phấn tô son.

Một năm sau, vào mùa dã quỳ nở vàng ươm trên khắp triền đồ i Langbiang, gió ào ạt mang theo cái rét se se, nỗi nhớ kéo những mảng ký ức về Rolan cứ cồn cào trong trái tim Josh. Anh nhắn tin gửi cho cô gái đều đặn mỗi đêm. Rolan không còn cảm giác sợ nữa, cô nhắn tin tâm sự những câu chuyện thường ngày cùng Josh và nhận được sự chia sẻ rất hóm hỉnh.

Josh xách ba lô quay trở về đồi Mộng Mơ. Rolan vẫn thế, đẹp đến mê hoặc. Cô vận chiếc váy thổ cẩm truyền thống của dân tộc K’ho, tham gia hát múa phục vụ đoàn khách nước ngoài về tham quan. Thân hình Rolan uyển chuyển gợi cảm, xoay theo từng điệu múa. Đặc biệt là đôi mắt, như có ma lực, nó hút hồn bất cứ ai nhìn vào đó. Josh chết đứng giữa tiếng nhạc tưng bừng của núi rừng, hồn anh lâng lâng. Lần này, anh quyết định trút hết gan ruột với Rolan, chỉ một lần thôi, rồi anh sẽ không bao giờ quay trở lại nữa. Josh nói với Rolan rằng, anh yêu cô âm thầm suốt hai năm trời. Giờ đây, tình yêu không thể lặng thinh mãi được. Anh sẽ từ bỏ tất cả, từ bỏ quê hương bản quán, từ bỏ công việc ổn định ở Sài Gòn để cho cô “bắt” về làm chồng. Anh sẵn sàng làm tất cả, chỉ vì yêu Rolan mà thôi.

Chấp nhận bị “bắt” về làm chng

Rolan hoàn toàn bị chinh phục bởi màn tỏ tình quyết liệt của Josh. Ai cũng khen hai người xứng đôi, đẹp lứa. Rolan dắt Josh về làng Bnơrc (TT. Lạc Dương – Lâm Đồng), ra mắt toàn thể dòng tộc. Gia đình Rolan không giàu có, nếu không muốn nói là nghèo. Nhà cô chật chội lại đông anh em nhưng điều đó không hề làm Josh suy nghĩ. Josh háo hức tham gia lễ hội cúng thần linh của buôn làng, thịt heo mổ vài con, rượu cần uống thâu đêm suốt sáng. Dưới ánh lửa bập bùng trong đêm cao nguyên Langbiang lạnh buốt, Rolan trình diễn màn hòa tấu vũ điệu cồng chiêng đẩy quyến rũ và hoang dã. Âm thanh vang vọng núi rừng, già trẻ, trai gái nắm tay nhau múa tưng bừng, rung chuyển mặt đất. Họ hét hò, gào thét đọc những câu thần chú gọi Giàng về tạ ơn đã phù hộ cho bà con một năm no ấm. Trong men rượu cần chuếnh choáng, Josh nhảy ra nắm tay Rolan múa quay cuồng. Đêm ấy, Josh cảm nhận rằng, đây chính là thiên đường tình yêu của anh.

Josh cầu hôn Rolan bằng một nụ hôn nồng cháy trong đêm đông, giữa ánh lửa tàn của cuộc vui ngày-hội. Cuối năm 2011, Josh chính thức bị Rolan “bắt” về làm chồng. Đám cưới được tổ chức nguyên vẹn theo phong tục của người K’ho. Josh vận chiếc áo thổ cẩm, đóng khố sánh vai cùng cô dâu dâng lễ vật cúng các vị thần. Đám cưới tổ chức ba ngày ba đêm với những vò rượu cần không bao giờ cạn, dân bản được một dịp hết say lại tỉnh, hết tỉnh lại say.

 Bạn quan tâm đến: Khách sạn Nhật Vy Đà Lạt

Vì Josh không có sính lễ bằng trâu, bò, vải thổ cẩm nên mọi thứ đều được quy hết ra tiền. Josh nộp tiền thay lễ vật còn phía nhà gái sẽ chịu toàn bộ chi phí tổ chức đám cưới. Dân bản bây giờ hiện đại rồi, không nhất thiết phải cúng lễ vật. Lần đầu tiên bản làng có thằng rể Tây giàu có, nên cuộc vui cứ dài mãi ra, thịt heo, rượu ăn uống mệt nghỉ. Josh thích lắm, mắt anh long lanh hạnh phúc.

Về làm rể nhà Rolan, Josh từ bỏ tất cả những hào quang danh vọng của ngày hôm qua, “lột xác” trở thành chàng K’ho chân đất vác cuốc lên rẫy làm cà phê. Một năm đầu sống chung với gia đình vợ, Josh luôn hoàn thành xuất sắc vai trò của một chàng rể. Josh biết nấu cơm, giặt quần áo khi vợ mang thai. Đặc biệt, Josh nói tiếng dân tộc K’ho như gió và uống rượu cần chuyên nghiệp chẳng khác nào trai bản. Nhìn thiên thẩn nhỏ mắt xanh, môi đỏ, sản phẩm từ tình yêu cổ tích của mình, Josh mỉm cười đầy thỏa mãn.

Chúng tôi xuống núi, mang theo một chút chuếnh choáng của men rượu cần ủ ấm. Sau lưng, gió vẫn gào thét không ngừng, sương vẫn giăng trắng những quả đồi trọc, trong ngôi nhà nhỏ của vợ chồng Josh tiếng cười khanh khách của cậu bé lai Tây vẫn vang vọng.

Theo motthegioi

Nguồn Cẩm Nang Du Lịch Đà Lạt

Đánh giá bài viết này